Violet
Tulieu

Tin tức thư viện

Khắc phục hiện tượng không xuất hiện menu Bộ công cụ Violet trên PowerPoint và Word

12099162 Kính chào các thầy, cô. Khi cài đặt phần mềm , trên PowerPoint và Word sẽ mặc định xuất hiện menu Bộ công cụ Violet để thầy, cô có thể sử dụng các tính năng đặc biệt của phần mềm ngay trên PowerPoint và Word. Tuy nhiên sau khi cài đặt phần mềm , với nhiều máy tính sẽ...
Xem tiếp

Quảng cáo

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Tư liệu Giáo dục

Nắng mới - Ngâm thơ

(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Web Vô Thường
Người gửi: Đào Thị Nhung (trang riêng)
Ngày gửi: 18h:59' 22-08-2010
Dung lượng: 5.4 MB
Số lượt tải: 28
Mô tả: Nắng mới .

__Lưu Trọng Lư __

Mỗi lần nắng mới hắt bên song 
Xao xác gà trưa gáy não nùng
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng
Chập chờn sống lại những ngày không .

Tôi nhớ me tôi thủa thiếu thời
Lúc người còn sống tôi lên mười
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội 
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi .

Hình bóng me tôi chửa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa .
***
Mỗi khi đọc lại bài thơ " nắng mới " trong tập " tiếng thu" của Lưu Trọng Lư , không hiểu sao tôi lại có liên tưởng cái màu nắng kỷ niệm ấy là màu của tình mẫu tử thiết tha và tình yêu của đứa con mỗi khi nhớ về mẹ . Miền ký ức như cuốn phim quay thật chậm để quá khứ và hiện tại được đan cài , gõ cửa ; làm rung lên hình ảnh người me trong trái tim nồng ấm của đứa con ( giờ đây đã trưởng thành ).
Hình ảnh " nắng mới " xuất hiện trong mỗi khổ thơ đều vẽ lên những đường nét về me . Mà nắng chính là gam màu trải rộng trong bức tranh ấy , có phải nắng là lý do để nhà thơ hồi tưởng ? Đâu chỉ có thế ! Nắng còn là nhân vật chứng kiến , nhân vật xuất hiện cả ở ngày xưa và ngày nay ...
Trong không gian ấy , tiếng " gà trưa " vang lên , thứ âm điệu gợi nhớ cứ chập chờn hòa quyện với màu nắng . Hình ảnh đôi mắt của nhà thơ bỗng như khắc khoải hơn trong tâm trí - hình ảnh không được nhắc đến mà chỉ lấp ló đằng sau câu thơ . Tôi bỗng liên tưởng ra ánh nhìn về một cõi xa xăm , thi sĩ tìm thấy gì trong dĩ vãng rất xa ? Và trong bối cảnh đó người mẹ hiện ra . Cũng mỗi lần nắng lên người lại phơi áo trước giậu thưa . Có những kỷ niệm dù đã rất lâu , nhưng khi bắt gặp lại cảnh vật quen thuộc bỗng hiện về ngay trước mắt . Màu " áo đỏ " có lẽ chỉ là màu tượng trưng . Theo cách cảm của riêng tôi thì màu áo ấy chưa hẳn là màu đỏ - thứ màu xác định . Có thể nó là màu trắng , mà cũng có thể thứ màu đó rất nhạt , qua ánh nắng mới chiếu rực vào đã trở thành màu của sức sống , màu của niềm tin trên tay mẹ . Hình tượng ấy , hoài niệm ấy sống mãi trong trái tim của đứa con thơ , để dù người đã xa thật xa thì ký ức vẫn mãi không phai nhòa . Đó là tình yêu bất diệt , và tình yêu ấy trôi xuôi theo dòng chảy thời gian trên con thuyền chở nỗi nhớ ...
Câu thơ : " hãy còn mường tượng lúc vào ra " để lại cho tôi rất nhiều suy nghĩ . Phải chăng tâm tư của người con luôn đầy ắp hình dung của mẹ nên bước đi nào vào tương lai cũng mang theo dáng người ? Sự " mường tượng " về một nét cười đằm thắm , dịu dàng của người phụ nữ Việt khiến tôi liên tưởng đến những cô gái Kinh Bắc trong thơ Hoàng Cầm :
"Những cô hàng xén răng đen ,
Cười như mùa thu tỏa nắng ."
Ánh nắng mới trong thơ Lưu Trọng Lư có phải cũng rạng ngời trên môi mẹ hiền ? 
"Nét cười đen nhánh sau tay áo 
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa ". 
Màu áo đỏ trước giậu thưa và nét cười ấy như điệp khúc vọng vang về từ tâm trí . Màu của tình yêu ? Màu của ánh sáng rọi vào tâm hồn qua sắc áo ? Hay là màu của quá khứ rực cháy đến tương lai ? Tôi nghĩ rằng tất cả những giả thiết đó đều đúng . Và hình ảnh tượng trưng hữu thực ấy bỗng siêu hình , hư ảo đến không ngờ .

Người ta nói rằng thơ Lưu Trọng Lư rất nhẹ nhàng , êm đềm và luôn để lại dư ba trong hồn người đọc . Tôi có cảm giác thơ ông giống như một dòng sông , luôn hiền hòa chảy qua , dàn trải trong câu từ . Dòng sông chảy nhẹ quá nên người đọc không nhận ra , nhưng để lại lớp phù sa ở nơi tâm khảm . Dòng sông ấy trong bài "nắng mới" giống như chiếc cầu nối đôi bờ của hoài niệm , giống như con đường với những bàn chân bước từ tương lai về quá khứ rồi trở lại với thực tại ...
...Và màu nắng ấy ...Sáng trong tim như một màu yêu thương ...

Số lượt thích: 0 người
Avatar
Dòng sông ấy trong bài "nắng mới" giống như chiếc cầu nối đôi bờ của hoài niệm , giống như con đường với những bàn chân bước từ tương lai về quá khứ rồi trở lại với thực tại ...
...Và màu nắng ấy ...Sáng trong tim như một màu yêu thương ...
 
Gửi ý kiến